Thứ Hai, 12/03/2007 - 05:48

Có một giấc mơ mang tên Trường Hải

Đam mê công việc, sống vì công việc. Tính cách bộc trực, làm việc quá sức và luôn mong muốn được cống hiến nhiều hơn nữa - Đó là đôi nét phác hoạ về chân dung Doanh nhân Trần Bá Dương - Chủ tịch HĐTV kiêm GĐ Cty TNHH Ôtô Trường Hải.

- Anh từng nói: Mình bước chân vào nghề ôtô bằng một sự hụt hẫng?

Tôi bắt đầu nhận một công việc không mấy phù hợp với tấm bằng kỹ sư cơ khí (chuyên ngành máy xây dựng, máy bốc xếp): thợ sửa chữa ôtô. Thú thực, lúc đầu tôi cũng thấy hụt hẫng. Nhưng bản tính yêu lao động, cùng với thời gian, tôi đã gắn đời mình với những chiếc ôtô. Tập tành từ những việc nhỏ nhất như móc mỡ bò, tôi vừa làm vừa mày mò, học hỏi và ứng dụng những kiến thức của một kỹ sư để chế tạo. Sau một thời gian ngắn, tôi trở thành người chịu trách nhiệm về kỹ thuật chính của nhà máy, lập đội sửa chữa lưu động và nhờ nghiên cứu thành công việc chuyển tay lái nghịch xe của Nhật mà đội làm không hết việc. Năm 1990, khi xoá bỏ bao cấp tôi đứng ra mua xe ở các tỉnh về sửa chữa, lắp lẫn và bán lại. Công việc xuôi chèo mát mái, có chút vốn trong tay tôi mạnh dạn kinh doanh và ấp ủ một giấc mơ...

- Có phải đó là giấc mơ mang tên Trường Hải?

Đúng vậy! Năm 1997, tôi đứng ra thành lập Cty theo mô hình phân xưởng sửa chữa và buôn bán xe cũ. Thời điểm đó, công nhân của Trường Hải ít nhưng gặp thị trường tốt nên quy mô của Cty phát triển khá nhanh. Ngay trong năm đầu tiên, doanh số đạt 500 tỷ đồng. 4 năm sau, Trường Hải bắt đầu lắp ráp xe tải nhẹ KIA và năm 2003, tôi quyết định trở thành DN đầu tiên có mặt tại khu kinh tế mở Chu Lai bằng việc xây dựng nhà máy lắp ráp ôtô Trường Hải. 10 năm qua, Trường Hải đã có những bước đi mạnh dạn, những bước tiến dài nhưng giấc mơ của tôi chưa chắc một đời tôi đã thực hiện xong.

-Hiện nay, nhiều bạn trẻ lấy mẫu hình Doanh nhân thành đạt làm đích để phấn đấu. Anh có điều gì nhắn nhủ với họ?

Tôi nghĩ rằng tuổi trẻ cần có một kế hoạch đúng đắn cho chính cuộc đời mình. Trước hết là chọn cho mình một nghề nghiệp đúng sở trường, sở thích và dành tâm huyết, sự đam mê cho cái nghề mình đã lựa chọn. Tôi chỉ e ngại một điều là nhiều bạn còn ngộ nhận rằng sự thành đạt là sự giàu có. Họ đâu có biết rằng, nhiều doanh nhân làm việc bằng sự đam mê và khi kiếm được tiền họ lại dồn hết cho hoạt động xã hội.

Các bạn trẻ muốn trở thành doanh nhân, không nhất thiết phải lập bằng được một Cty cho mình mà nên trang bị thật tốt các kỹ năng quản trị, quản lý kinh tế và đầu quân cho một Cty với tinh thần làm việc tận tâm, tận lực. Khi đã đạt được vị trí cao trong Cty thì thu nhập và quyền lợi của các bạn cũng rất cao..

- Trong xã hội, đâu đó vẫn còn những cái nhìn định kiến về hình ảnh doanh nhân. Anh nghĩ gì về điều này?

Trong xã hội, giới nào, ngành nghề nào cũng tồn tại nhiều loại người. Hiện nay, cứ làm kinh doanh thì được xem là doanh nhân nhưng không phải ai cũng là doanh nhân chân chính. Đại bộ phận doanh nhân làm kinh doanh như một cái nghề thực sự, nhiều người còn gắn nghề với một nghiệp khác nữa. Như tôi, gắn kinh doanh với nghiên cứu kỹ thuật, lắp ráp ôtô... Những doanh nhân chân chính luôn luôn nghĩ đến sự nghiệp, nghĩ đến những cộng sự và nghĩ đến đất nước. Vật chất chỉ là phương tiện để doanh nhân hoàn thành sứ mệnh của mình.

- Lúc nào cũng tham công tiếc việc, vậy đâu là thời gian để anh dành cho gia đình?

Tôi không có nhiều thời gian dành cho vợ và các con nhưng tôi luôn nhận được sự thông cảm từ phía họ. Một tháng, cố gắng lắm tôi cũng chỉ ở nhà được 7 đêm, nhiều hôm về đến nhà đã quá khuya, lại vội vàng chuẩn bị cho chuyến bay vào sáng hôm sau. Tôi chỉ còn đủ thời gian để làm vai trò định hướng cho gia đình. Thế nhưng mái nhà vẫn ấm êm, hạnh phúc chính là nhờ sự chu toàn của vợ tôi. Vừa lo giúp tôi mảng tài chính ở Trường Hải, vừa thay tôi chăm sóc gia đình, cô ấy thực sự là người phụ nữ đi bên cạnh sự thành công của tôi chứ không phải chỉ ủng hộ tôi từ phía sau. Chúng tôi dạy con bằng chính cuộc sống của mình. Lẽ tự nhiên, sự say mê lao động của vợ chồng tôi đã truyền sang các con sự cần cù, chăm chỉ học hành. Quan điểm của tôi là không nên lo cho gia đình quá đầy đủ vật chất mà phải để gia đình hoà nhập với cuộc sống hiện tại của xã hội.

- Xin cảm ơn!

search