Thứ Sáu, 22/05/2009 - 14:26

Dự thảo Luật Quảng cáo: 10% diện tích quảng cáo cho báo in, báo điện tử là quá ít

Sáng 21/5/2009, buổi Tọa đàm lấy ý kiến vào Dự thảo Luật Quảng cáo và Dự thảo Báo cáo tác động pháp luật của Luật Quảng cáo dành cho đối tượng là báo chí do Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch chủ trì đã diễn ra tại Hà Nội.

Trong buổi tọa đàm lần này, đa số các đại biểu đều nhất trí với việc quy định 5% đối với báo nói, báo hình; 10% đối với báo in và báo điện tử hay 20% đối với tạp chí là quá ít, không sát với thực tế.

Góp ý tại buổi tọa đàm, ông Đồng Quang Tiến – Chánh Văn phòng Hội Nhà báo Việt Nam cho rằng, khi xây dựng dự thảo này, Ban soạn thảo nên tham khảo tình hình phát triển của báo chí hiện nay trên thế giới cũng như ở Việt Nam để đưa  ra các điều khoản phù hợp, sát thực tế, tạo điều kiện cho báo chí phát triển bởi theo ông, hoạt động quảng cáo tại báo in, báo điện tử hiện đang gặp khó khăn vì các doanh nghiệp thường tập trung vào quảng cáo tại các đài phát thanh, truyền hình.

Đối với từng điều luật cụ thể, ông cho rằng nên đưa thêm vấn đề hoa hồng quảng cáo vào trong Điều 17, và hoa hồng trong quảng cáo nên theo sự thỏa thuận của cơ quan quảng cáo và người làm quảng cáo.

“10% quảng cáo trên báo in sẽ gây khó khăn cho cơ quan báo chí vì hiện nay cơ bản là các cơ quan báo chí tự hạch toán, tự chi phí” – ông Tiến đưa ra ý kiến cho Điều 24. Cũng trong Điều 24 mục 2, theo ông nên giảm bớt việc xin phép ra phụ trương chuyên quảng cáo khi các báo có nhu cầu quảng cáo quá 10% diện tích, tạp chí có nhu cầu quảng cáo quá 20% diện tích.

Ông cũng nhận xét: “10% diện tích đối với báo điện tử cũng là quá ít, không nên bó hẹp như vậy” và cũng không nên yêu cầu diện tích sản phẩm quảng cáo chỉ được đặt bên trái hoặc bên phải khuôn hình của báo vì“mỗi báo có mỗi cách thiết kế giao diện khác nhau, để làm sao cho phù hợp với từng báo là được” – ông nói.

Đối với báo hình, báo nói, diện tích quảng cáo chỉ 5% trong tổng thời lượng chương trình của một ngày phát sóng theo ông cũng là quá ít.

Ông Nguyễn Thành Lương – Giám đốc Trung tâm quảng cáo và dịch vụ truyền hình, Đài truyền hình Việt Nam bức xúc: “Hình như Ban soạn thảo xem quảng cáo là một nghề “tội tình” chứ không xem đó như là một nghề kinh tế “không khói”.”.  Ông cho rằng, các báo tồn tại được đều phụ thuộc vào quảng cáo nên chúng ta cần phải phát triển, không nên bó hẹp trong 5% đối với báo nói, báo hình; 10% đối với báo in và báo điện tử hay 20% đối với tạp chí.

Ông góp ý thêm, tại Điều 26 mục 3: đối với các chương trình không được quảng cáo xen giữa thì chỉ nên quy định đối với chương trình thời sự và thời lượng quảng cáo cũng cần cân nhắc lại.

Băn khoăn đối với việc quy định những hàng hóa, dịch vụ cấm quảng cáo tại Điều 10, chị Nguyễn Thanh Hương – đại diện Báo VnExpress đề nghị Ban soạn thảo nên bỏ từ “duy nhất” trong Điều 11 mục 7 về việc cấm quảng cáo có sử dụng thuật ngữ ở mức so sánh cao nhất như “nhất”, “duy nhất”, “tốt nhất”, “số một” bởi theo chị, có những sản phẩm thực sự chỉ có duy nhất trên thị trường, nếu doanh nghiệp có quảng cáo như vậy thì cũng là điều chính đáng.

Chị cũng thắc mắc, diện tích tính trang báo theo cách gì? Cụ thể như Điều 28 mục 1 quy định về việc quảng cáo trên trang tin điện tử Internet thì 10% này là tổng diện tích tất cả các trang hay 10% diện tích trong một trang?

Tiếp lời chị Hương, đại diện báo Hà Nội Mới cho rằng: quy định về hợp đồng dịch vụ quảng cáo tại Điều 18 cũng cần quy định rõ trong trường hợp nào thì cần có hợp đồng và trường hợp nào không cần hợp đồng. Vị đại diện báo Hà Nội Mới lấy ví dụ: có nhiều trường hợp như đăng tin buồn hoặc tin cảm ơn thì không nhất thiết phải cần hợp đồng quảng cáo.

 Hồ Hường

search