Thứ Hai, 12/02/2007 - 05:14

Xuôi về với Biển

* Kỳ diệu thay sức mạnh của con người! Những khát vọng trong huyền thoại đã được các thế hệ hiện tại biến thành sự thật.
* Hành trình của dân tộc ta là từ rừng núi tiến ra biển, càng về xuôi đường càng thênh thang.
* Và để cất cánh bay lên, chúng ta vừa phải chiến thắng sức hút của trái đất, vừa phải biết tự làm nhẹ mình bằng cách rũ bỏ lối tư duy quan liêu bao cấp như vứt bỏ một thứ gông cùm về tư tưởng.

Tôi thực hiện một chuyến đi dọc sông Hồng, trên một con tàu nhỏ. Con tàu trắng trôi giữa dòng sông đỏ, đôi bờ mươn mướt ngô xanh. Ngô xuân vừa trổ cờ, dâng hương thơm như mùi sữa tươi mới vắt. Tít tắp một dòng sông. Tít tắp một triền đê. Lòng tôi lâng lâng cảm xúc.

Tổ tiên ta từ rừng núi Phong Châu tiến về phía biển. Đi một bước lại đắp một khúc đê, xây đắp bốn nghìn năm thì nên bức tường thành kỳ vỹ ngăn sóng lũ. Nhà thơ Simonov ví von đê sông Hồng như cánh tay gan góc. Đó là cánh tay kiên cường của dân tộc ta vươn về phía biển, vớt từ đáy biển Đông lên cả một vùng châu thổ rực rỡ phù sa. Một dân tộc như thế lẽ ra không nghèo đói. Vậy mà nhiều thế hệ người VN vẫn phải dặn nhau "ăn trông nồi, ngồi trông hướng". Chợt nhớ mấy câu thơ của Chế Lan Viên:

"Ông cha ta xưa từng đấm nát tay trước cửa một đời
Cửa vẫn đóng và đời im ỉm khoá
Văn chiêu hồn còn thấm giọt mưa rơi
Các tượng phật chùa Tây Phương không biết cách trả lời
Một dân tộc đói nghèo trong rơm rạ".

Không một thần phật nào có thể chỉ cho chúng ta cái lối nẻo thoát nghèo. Con đường đó tự chúng ta phải tìm lấy. Và, Bác Hồ đã tìm thấy con đường đó khi Người gặp Chủ nghĩa Marx - Lenine. Đảng ta đã nhận rõ con đường đó khi vạch ra đường lối đổi mới năm 1986. Hai mươi năm thật ngắn ngủi so với lịch sử một dân tộc song chúng ta đã đi được một bước thật dài trong sự nghiệp phục hưng đất nước.

Có một thời khắc mà toàn thế giới chợt nhận ra rằng năm 2006 là năm của VN - Ấy là ngày 7/11, khi ngài Tổng Giám đốc WTO gõ búa kết nạp VN làm thành viên thứ 150 của WTO. Lại có một thời khắc, Tổng thống Hoa Kỳ - ông George W Bush nhận ra rằng VN là một dân tộc phi thường. Âëy là khi Chủ tịch nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam Nguyễn Minh Triết mở quốc tiệc chào mừng đoàn đại biểu cấp cao của Mỹ tại Hà Nội ngày 17/11/2006.

Dân tộc ta phi thường trong chiến đấu, phi thường trong sự chịu đựng, phi thường cả trong cách khép lại quá khứ. Khi ký quyết định trao PNTR với VN, ông George W Bush nói với cộng sự của ông tại Nhà Trắng rằng: "Có tận mắt chứng kiến mới hiểu được sự thần kỳ của VN".

Có một mảnh đất phi thường khác mà ông Bush chưa bao giờ đặt chân tới. Âëy là làng Phù Đổng - Gia Lâm - Hà Nội. Nơi đây, cậu bé Phù Đổng đã vụt trở thành khổng lồ, cưỡi ngựa sắt đi đánh giặc và thắng giặc rồi thì bay lên bầu trời. Đó là truyền thuyết và đó cũng là khát vọng - khát vọng cất mình bay vào vũ trụ.

Một lần sang Hàn Quốc, khi xuôi dòng sông Hàn, tôi cũng bắt gặp một huyền thoại gần giống như Thánh Gióng của ta. Ấy là hình tượng người tráng sĩ Hàn cưỡi ngựa bay lên bầu trời. Người Hàn Quốc gọi đó là khát vọng sông Hàn. Và, với khát vọng vĩ đại ấy, 48 triệu người Hàn Quốc đã phấn đấu không ngừng nghỉ để tổ quốc cất cánh bay lên, thành con rồng lớn giữa bầu trời Châu Á. Khi tôi viết những dòng này, tài khoản quốc gia của Hàn Quốc đang có số dư 800 tỷ USD và thặng dư thương mại của nước Hàn năm 2005 là 39 tỷ USD. Xuân này, Hàn Quốc đã vươn lên thành nhà đầu tư số 1 tại VN.

Trong thế giới mộng mơ bay lên bầu trời là giấc mơ mãnh liệt nhất. Bởi để cất cánh bay lên, chúng ta vừa phải chiến thắng sức hút của trái đất, vừa phải biết tự làm nhẹ mình bằng cách rũ bỏ lối tư duy quan liêu bao cấp như vứt bỏ một thứ gông cùm về tư tưởng. Chúng ta cũng đang tự làm nhẹ mình bằng cuộc đấu tranh chống tham nhũng, tiêu cực và loại bỏ những thủ tục hành chính rườm rà, nhiêu khê. Một dân tộc sục sôi khát vọng bứt phá vươn lên tự biết phải làm gì. Một Nghị định 108/CP làm tăng đột biến vốn đầu tư trực tiếp nước ngoài tại VN lên 10,2 tỷ USD, tăng 50% so với chỉ tiêu kế hoạch. Một quyết định minh bạch về quản lý và sử dụng vốn ODA nâng vốn cam kết tài trợ cho nước ta năm 2007 lên mức kỷ lục 4,45 tỷ USD.

Tôi nhớ một câu nói của TS Vũ Tiến Lộc - Chủ tịch VCCI: "Bản chất của hội nhập là cạnh tranh". Chưa hội nhập chúng ta đã phải cạnh tranh nhưng là cạnh tranh ở tầm thấp và quy mô hẹp, còn giờ là cạnh tranh ở tầm cao và cạnh tranh với người tiên tiến, hiện đại, một dân tộc ở xứ Đông Dương chen vai thích cánh cùng với năm châu. Đã chen nhau mà tiến thì không thể tự buộc đá vào chân mình. Đó là những giấy phép con cực kỳ vô lý. Ai phát hiện những hòn đá ấy? - Câu trả lời là VCCI. Ai cởi đá dưới chân các DN? - Cũng là VCCI. Chỉ một việc ấy thôi của VCCI cũng đã là một sự nghiệp cao cả.

Hành trình của dân tộc ta là từ rừng núi tiến ra biển, càng về xuôi đường càng thênh thang, giống như con sông Hồng càng về xuôi càng mở ra mênh mang, trước khi òa vào đại dương bát ngát. Bãi sông Hồng ở Hà Nội giờ đang mùa hoa Đào. Vì trời rét đậm nên đêm đến người trồng hoa phải đốt lửa sưởi ấm cho đào. Sương trắng mờ mặt sông, khói trắng ấm áp trên những vườn đào Nhật Tân. Cách đây 218 năm, Quang Trung đã gửi một cành đào Nhật Tân vào Phú Xuân cho Công chúa Ngọc Hân để báo tin chiến thắng. Đó là lời nhắn gửi mang khát vọng hòa bình, hữu nghị và sự hưng thịnh.

Tôi vẫn xuôi sông Hồng đi về phía biển. Con tàu trắng đi giữa hai triền sông trù phú, có tiếng trẻ học bài ê a, có bếp lửa ấm trong những căn nhà, tiếng gõ thuyền đuổi cá trên sông, tiếng ai hát bài dân ca Bắc Bộ, rằng "đình bao nhiêu ngói em thương mình bấy nhiêu". Chao! Những hình ảnh, những âm thanh ấy giản dị thế nhưng sao mà son sắt thủy chung, mà gừng cay muối mặn đến thế!

Thuyền trưởng quyết định tăng tốc để kịp về cửa Nam Triệu trước Giao thừa. Con sông Hồng đã ra tới biển, nơi ngực những con tàu vạm vỡ áp vào bến cảng, tiếng còi lảnh lót giữa một vùng sông nước. Sắp Giao thừa rồi.

Bạn ơi! Giao thừa năm Canh Tuất (1970) bác sỹ Đặng Thùy Trâm viết gì? Trước hết, chị ghi vào nhật ký lời dặn dò của đồng chí Hoàng Văn Thụ: "Hãy giữ vững tinh thần của người cộng sản. Tinh thần trong suốt như pha lê, rắn chắc như kim cương và chói lọi muôn nghìn hào quang của lòng tin tưởng". Tiếp đó, chị viết về mùa xuân, về tuổi Hai mươi và về tình yêu: "Ai lại không tha thiết với mùa xuân, ai lại không muốn cái sáng ngời trong đôi mắt và trên đôi môi căng mọng khi cuộc đời còn ở tuổi 20... Và gì nữa, phải chăng mùa xuân của tuổi trẻ cũng thắm đượm thêm màu sắc của mơ ước và yêu thương vẫn ánh lên trong những đôi mắt nhìn mình". Và đêm đó, trong giấc ngủ chập chờn pháo sáng, chị Thùy Trâm đã mơ thấy một tòa lâu đài tráng lệ - đó là khát vọng của chị và cũng là của tất cả chúng ta.

Chị Đặng Thùy Trâm! Giấc mơ của chị đang thành hiện thực trên Tổ quốc ta. Chưa bao giờ đất nước ta hội đủ cả thế và lực như mùa xuân này. Chúng ta có lực để đi xa, có thế để vươn tới - cái thế, cái lực để dân tộc VN có thể làm một cuộc đồng khởi mới trong sự nghiệp kiến quốc.

"Tòa lâu đài" trong giấc mơ sẽ mọc lên rực rỡ trên đất nước Tiên Rồng!

search