Có bao giờ bạn tự đặt câu hỏi và dành chút thời gian để suy ngẫm một cách nghiêm túc, hòng đi tìm một câu trả lời gần sự thật nhất, rằng vì sao ngày càng nhiều những chiến hữu của chúng ta, những người bạn cùng giới tính, lại xa rời chất đàn ông thực sự của mình, để biến thành một thứ đàn bà không ra đàn bà hoặc một thứ người trung tính.
Khi tôi còn nhỏ, mỗi khi bố tôi nói đến hai từ "đàn ông" hoặc khi tôi xem phim, thì hai từ này luôn gợi lên hình ảnh một thanh niên cường tráng, mạnh mẽ, hào hiệp, một chiến binh tiêu biểu cho phe chính nghĩa, một người phiêu lưu mạo hiểm, kẻ khuất phục thiên nhiên và kiêu hãnh đương đầu với mọi nghịch cảnh, một người chồng, người cha, người nuôi sống gia đình.
Ngay như má tôi, dù có đôi lúc cằn nhằn về chồng và những thằng con trai của bà, nhưng mỗi khi bà nhắc tới mấy từ "đàn ông con trai", thì điều đó luôn gắn với những nhiệm vụ cao cả, những hành động mạnh mẽ, bao dung và hào hiệp, nói chung đàn ông là giải pháp cho phụ nữ mỗi khi họ không tự làm được, không tự giải quyết được vấn đề. Đàn ông là chỗ để trông cậy của phụ nữ và nếu nói không ngoa, là chỗ trông cậy của cả thế giới này.
Hồi ấy, tôi đã luôn tự hào rằng tôi là con trai và lớn lên, tôi sẽ trở thành một người đàn ông, một phái tính đã tạo ra, đặt nền tảng và xây dựng nên những nghành như y khoa, pháp luật, triết học, khoa học, nhà nước, tôn giáo và những ngành nghệ thuật tuyệt vời khác như âm nhạc, hội họa, phim ảnh, văn chương.
Và từ trong vô thức, mỗi thằng con trai đều tự mang trong mình những ước mơ và một sứ mạng cao cả, cho thế giới này và cho những người phụ nữ mình yêu thương, cho những đứa con mình tạo ra và nuôi dưỡng.
Còn bây giờ, hai chữ đàn ông gợi lên trong tâm trí nhiều phụ nữ hiện đại điều gì? Và trong cách miêu tả của những nhà hoạt động xã hội (là nữ giới), đàn ông là như thế nào?
Họ đồng nghĩa đàn ông với một đối tượng cần được cải tạo. Đó là thủ phạm của những bạo lực, hung hăng mù quáng, dục vọng cuồng loạn, âm mưu đen tối, nhưng mất an ninh về xã hội. Càng ngày, những đứa trẻ trai thay vì được nghe nói về những người đàn ông như Robinson, Ba chàng ngự lâm pháo thủ... thì được mẹ chúng đem những tên con trai, những gã đàn ông hư hỏng hoặc tội phạm vẫn đăng nhan nhản trên báo chí, truyền hình ra để răn đe.
Tôi đã nghe vợ tôi nói như thế này khi cô ấy bắt đầu mang thai (và tôi tin rằng không chỉ vợ tôi có suy nghĩ này): "Em chỉ thích có con gái thôi. Con gái ngoan ngoãn, dễ dạy, dễ uốn nắn, chăm chỉ, học giỏi và có hiếu. Còn nếu em sinh con trai, thì điều em lo lắng nhất là làm sao cho nó không bỏ học nửa chừng, không bỏ nhà đi bụi, không hút chích, gia nhập băng nhóm, quấy rối xã hội và phụ nữ, rồi mai mốt lớn lên biết lo cho vợ con".
Trời ơi! Không biết từ bao giờ và vì lý do gì, con gái được gắn với tất cả những đức tính tốt đẹp và con trai thì ngược lại, đồng nghĩa với những gì thấp kém và nguy hiểm. Và yêu cầu tối thượng ở đàn ông chỉ còn dừng lại ở mức là không hư hỏng và tồi tệ!
Còn hơn thế nữa, trong ngày cưới vợ cho thằng cháu 25 tuổi của tôi, bà chị, sau khi dỡ rạp xong xuôi, mới ngồi thở phào: "Rứa là từ nay, tau có thể thảnh thơi tâm trí, an tâm với cái am của tau được rồi. Có gì đã có con vợ nó lo lắng, chịu trách nhiệm".