Phóng sựThứ 6, 09/09/1983 10:33
Kỳ thi tuyển sinh đại học, cao đẳng đã sắp bắt đầu. Lượng học sinh đổ về Hà Nội tìm chỗ trọ học cũng đông dần. Trong lúc nhiều chủ nhà trọ nhân cơ hội này tăng giá nhà cho thuê, thì mới đây có một gia đình ở Hà Nội dành cả ngôi nhà 6 tầng đầy đủ tiện nghi, cho thí sinh ở miễn phí trong thời gian dự thi.
Thăng trầm, đẫm mồ hôi và nước mắt, nhưng ông vẫn coi như một cuộc "dạo chơi" mà thôi. Nay ở cái tuổi xế chiều, ông vẫn ham mê nghiên cứu... cũng coi như công việc nên làm "chẳng có gì đáng nói". Con người kỳ lạ ấy là Nguyễn Nhất Lai chủ xưởng gốm Siêm Lai.
Sau chuyến "đằng vân" từ miền Tây Bắc xa xôi trở về kinh thành Trường An, thân thể rã rời, vậy mà ai nấy vẫn háo hức vượt 120 dặm đường bộ trong đêm để đến thị trấn Hoa Âm đìu hiu. Ngoài trời giá rét đã là "Hoa Sơn luận kiếm" lừng danh..
Tôi gặp Thái Phiên hai lần. Lần đầu gặp ở quán ăn chộn rộn với một đám phóng viên báo chí đang tán chuyện thời sự. Anh xin địa chỉ email để gửi tặng mấy tấm hình tâm đắc. Thế rồi thư qua lại trên mạng là nhiều, công việc khiến ai nấy vắt chân lên cổ chạy. Và lần thứ hai là để thực hiện bài viết này.
Công an Vĩnh Long đã khởi tố vụ án sập cầu. Không phân biệt trong hay ngoài nước, các nhà thầu phải tuân theo pháp luật Việt Nam.
Dưới chân dãy Trường Sơn hùng vĩ, tiếng hát của Căn Giêng như vút cao hơn, trải lòng hơn và cũng từ đó thấm vào lòng người. Căn Giêng ở xã Tà Rụt, huyện Đakrông, tỉnh Quảng Trị, năm nay đã 70 tuổi, vẫn hát rất hay các làn điệu dân ca dân tộc Pa Kô.
Nằm trải dài gần 20 km, với bờ cát phẳng lì, biển Tĩnh Gia - Thanh Hoá vẫn là nơi còn khá hoang sơ. Buổi sáng khi mặt trời chưa mọc, từng đoàn dân chài đã hò dô kéo lưới. Khi màn đêm buông xuống cũng là lúc xa xa nhấp nháy ánh đèn câu. Và những người dân chài cởi mở nơi đây lúc nào cũng sẵn lòng mời bạn một chuyến lưới đêm.
Năm 1989, đoàn nhà văn Thái Bình lên tham quan tỉnh biên giới Lạng Sơn. Ngày đó, chuyến đi là một sự kiện lớn. Dù mục đích chuyến đi được ghi rất trang trọng là “đi thực tế sáng tác” nhưng với không ít người, chuyến đi thuần tuý là để mua hàng Trung Quốc như quạt điện, phích nước, quần áo, xe Phượng hoàng xích hộp và đặc biệt là vỏ chăn có in hình con công. Loại hàng này nổi tiếng đến độ nó trở thành danh từ.
Từ thuở mở đất dựng làng, Cự Đà đã mang nét "hiện đại" của cuộc sống phố thị... Có lẽ, không ở đâu trên đất nước VN lại có một ngôi làng như thế: nhà nào cũng có biển, có số, rạch ròi và hiện đại như phố.
Khác xa với ý nghĩ ban đầu về những người chiến sĩ kiểm lâm - lực lượng được sinh ra để bảo vệ rừng, kiểm soát lâm tặc trên các tuyến rừng… các chiến sĩ kiểm lâm thuộc Vườn Quốc gia Côn Đảo ngoài việc bảo vệ rừng còn phải gánh vác nhiều trọng trách bảo vệ nguồn sinh vật biển, bảo tồn rùa biển. Đặc biệt, họ còn là lực lượng nòng cốt trong phong trào bảo vệ an ninh biên giới và hải đảo.
Sau lần hăng hái nhận lời làm "hướng dẫn viên" cho M. - anh bạn người Sài Gòn ra thăm Hà Nội vừa rồi, mỗi lần nghĩ đến khuôn mặt ngơ ngác của anh, tôi lại thấy ái ngại và không thể nói là không lo lắng cho tình trạng dịch vụ, văn hoá bán hàng ở đất Thủ đô ngàn năm văn hiến… Sẽ thật hài hước khi nói rằng: Khi đi mua sắm ở Hà Nội, bạn sẽ khó mà biết ai là Thượng đế. Nhưng mà ngẫm kỹ thì… đúng thật!